RSS
email
0

Nối tiếp con đường


Có một ngày chân rẽ theo hướng khác
Bỏ lại chân đứng lặng một hồi lâu
Chân nhún nhảy bước cao xen bước thấp
Chân bơ vơ, bước cạn nối bước sâu.



Tiếp con đường chân không trách gì đâu
Cả những lúc trán tỳ lên gối mỏi
Từng giọt nước trào ra như rất vội
Rơi xuống hai ngón cái sát vào nhau.

Tiếp con đường chân có nghĩ gì đâu
Mãi vui thú cùng cây và cỏ lạ
Theo ong bướm như có phần hối hả
Mặc gót chân rướm máu tự lúc nào.

Chân cần lắm bờ vai để dựa vào
Cần lắm lắm đôi tay chùi mắt ướt
Nếu một mình, làm sao có thể được?
Bởi cố lau, mắt thêm ướt thêm đau.

Vẫn một đường, chân thẳng bước khát khao
Không khuỵ gối và không dừng lại nữa
Bên đường đó, chân muôn phần chọn lựa
Không cô đơn nhưng không thẳng bao giờ.

Chân lạc mãi vào muôn nẻo giấc mơ
Qua một nhánh rồi vô vàn nhánh nhỏ
Chân cứ ghé rồi xa như ở trọ
Đến một hôm, chạm lại lối đi xưa.

Như đồng hạn được tưới bởi cơn mưa
Giữa khoảnh khắc nhìn nhau lau quá đỗi
Niềm vui sướng chợt nhân lên gấp bội
Vỡ oà ra theo tiếng nấc thời gian…..

….. Có một ngày, chân rẽ theo hướng khác
Nhật ký chung trắng xoá hết một chương
Giờ gặp lại, bước song song với bước
Chân với chân nối tiếp một con đường…..


Nguyễn Lê Thái Nguyên -Lớp 24_k34
-->đọc tiếp...
0

Thiên đường cho em


Một thiên đường anh dành tặng cho em
Nơi vĩnh cửu hai tâm hồn hoà nhập
Chốn thiêng liêng con tim cùng nhịp đập
Một thiên đường anh dành tặng cho em!


Ở nơi ấy hoa đẹp cả trong đêm
Ngàn màu sắc lung linh và huyền ảo
Vạn ong bướm say hương mật chao đảo
Thảm cỏ êm, mượt đến tận chân trời
Ở nơi ấy trăng đẹp nhất trên đời
Đổ bao ánh mát lành cho rộng khắp
Triệu đốm sao mà hai ta bắt gặp
Khi thả mình cùng hướng mắt lên cao
Ở nơi ấy có con thác cuộn trào
Mang bất tận tình yêu anh mãnh liệt
Tiếng nước rơi ào ào em có biết?
Như tình anh rơi vô hạn hồn em …
Ở nơi ấy ta trôi trong êm đềm
Đôi cánh tay bám vào lưng rất chặt
Quyện vào nhau ngập ánh tình đôi mắt
Đến đam mê cảm giác chạm đôi môi
Đôi trái tim rung lên nhịp từng hồi
Còn vương vấn chút ngây thơ e thẹn
Và cùng nhau đắm say tình trọn vẹn
Phút vĩnh hằn ngây ngất đôi tình nhân.

Ở nơi ấy không còn những bâng khuâng
Thay vào đó là vô vàn hạnh phúc
Một thiên đường ở giữa nơi trần tục
Chỉ vậy thôi anh dành tặng cho em….

Thái Nguyễn
-->đọc tiếp...
0

Dù chưa một lần gặp bác

Khi tôi còn là hạt bụi (1)
Người đã vĩnh biệt chúng ta
Khi quê hương còn chia cắt
Nỗi nhớ Bác Hồ diết da

Bốn tuổi (2) – miền Nam giải phóng
Đất nước chung một bóng cờ
Việt Nam – chàng trai Phù Đổng
Vươn vai lớn mạnh từng giờ

Ngày đại thắng – như có Bác
Vui cùng đất nước, non sông
Ghi nhớ lời dạy của Bác
Chăm lo, giáo dục nhi đồng

Lứa tuổi nhi đồng ngày ấy
Lớn lên cùng với hòa bình
Lòng yêu quê hương biết mấy
Càng nhớ Bác Hồ Chí Minh

Dù chưa một lần gặp Bác
Nhưng lòng tràn ngập niềm tin
Bóng ai cất cao tiếng hát
“Hồ Chí Minh! Hồ Chí Minh!”

Cao Xuân Quang

(1): Lời bài hát “Dấu chân phía trước”
(2): Tác giả sinh năm 1971 nên năm 1975 là 4 tuổi.

-->đọc tiếp...
2

Ba


Lúc còn nhỏ con đã thấy ba bên cạnh
Để ẵm bồng và cõng con trên lưng
Để đỡ con mỗi khi con vấp ngã
Khẽ mỉm cuời khi nghe con nghọng nghịu ê a

Khi lớn lên con vẫn thấy ba bên cạnh
Để chở đến trường mỗi lúc sáng tinh sương
Để lo lắng mỗi lần con về muộn
Và hạnh phúc khi nhìn con lớn khôn.

Và khi lớn khôn con đã thấy
Tóc ba bây giờ đã ngã màu sương
Nếp nhăn thì cứ nhiều lên
Để cho con không thể nào đếm hết

Đôi tay ba ngày cứ cộm lên
Vết chai sần đuợc tháng năm bồi đắp
Bởi một đời tần tảo- bởi vì con
Con vô tâm cứ nhận lấy hết
Tất cả những điều ba đã dành cho con

Đôi lúc còn giận hờn - ngang nguợc
Vì những lời khuyên răn, la mắng của ba
Những điều ấy- có lẽ lớn lên con mới hiểu
Điều xuất phát từ tình yêu
Của người ba dành cho đứa con gái nhỏ

Nhưng ba ơi có một điều con không thể nói ra
Có một điều tim con luôn ấp ủ
Hãy bên con suốt đời ba nhé
Cảm ơn thật nhiều ba kính yêu ơi.

Huỳnh Thị Thùy Dung

-->đọc tiếp...
0

Rồi một đêm


Mười giờ,
Tiếng chuông đồng hồ đã gõ nhịp,
Ánh đèn chợt tắt,
Màn không gian hư ảo bao trùm khắp nơi nơi .

Đêm khuya,
Bầy đàn muỗi tập trận,
Thì thào đây đó,
Đi tìm thức ăn.

Khí trời oi ả,
Bức đổ mồ hôi,
Mong chờ một cơn gió ,
Mong chờ cái giá lạnh của đêm khuya .

Tiếng muỗi vo ve,
Tiếng đập tay chan chát ,
Tiếng quạt giấy lạch xạch ,
Vẽ nên khúc nhạc êm đềm vang lên trong đêm tối .

Rồi cái nóng cũng dịu bớt đi,
Tôi chìm vào giấc ngủ,
Một giấc ngủ êm đềm,
Và cơn mơ chợt đến !

Văn Hậu

(được thực hiện bởi nhóm STSV)

-->đọc tiếp...
0

Thao trường ngày mưa



Trưa nay không chút nắng ,
Mây đen che khắp cả vùng trời ,
Rồi giây phút ấy ,
Thao trường bắt đầu đón một cơn mưa .

Mưa rơi xối xả ,
Dòng nước trôi nhanh ,
Cuốn theo cát bụi ,
Của những ngày nắng chói chang .

Từng cơn gió rít mạnh ,
Mang theo mưa dạo khắp con đường ,
Mưa rì rào bên cửa sổ ,
Gió lạnh … từng hồi .

Lá bàng tung bay trong mưa ,
Như reo hò khắp lối ,
Như tìm thấy một nguồn sống mới ,
Sau những ngày ủ rũ, mệt nhoài .

Rồi cơn mưa đi qua ,
Khí trời thêm mát mẻ ,
Cả không gian tràn ngập một sắc vàng dịu nhẹ ,
Thao trường một ngày chợt mưa !


Văn Hậu (STSV)

-->đọc tiếp...
4

Thoại











Đừng hỏi Anh tại sao lại viết thơ tình ?
Vì Anh chỉ nhặt cảm xúc đem vào câu chữ thôi.
Vì Anh sợ để lâu rồi tình cảm sẽ phai phôi
Trái tim rồi sẽ hóa giá lạnh.

Đừng hỏi Em là ai trong thơ Anh.
Vì Anh cũng không biết tìm Em nơi chốn nào
Có chăng Anh chỉ biết Em tựa những vì sao.
Cho cõi lòng Anh một chút sáng.

Đừng hỏi Anh, sao không đi tìm Em thử.
Vì Anh không muốn tìm thấy Em bây giờ đâu
Vì Anh biết tình yêu của Anh chưa đủ sâu
Để có thể giữ Em lại mãi mãi.

Đừng hỏi Anh tình yêu trong thơ Anh liệu có thật
Vì có mấy người đã hiểu hết tình yêu
Anh chỉ biết viết thật nhiều thật nhiều
Mong có thể cho mình một phần trăm lời giải.

Đừng nghĩ là Anh đang sợ hãi
Nên giải bày trong thơ toàn nỗi hoang mang
Có thể vì Anh còn giấu vô vàn
Những câu chữ không nên lời mà con tim muốn nói...

“Sao thơ tình lại buồn vậy Anh?” một ngày nào đó, Em sẽ hỏi
Anh sẽ trả lời rằng “Vì Anh chỉ từng buồn trong tình yêu”
Nhưng nếu một ngày nào đó, Em bên Anh rồi thì nỗi buồn đã ra đi thật nhiều
Và Anh sẽ tập viết thơ tình có nụ cười đẹp nhất.

Tics

-->đọc tiếp...
0

Nắng tháng giêng


Gửi nắng tháng giêng,

Hanh hao vàng bên ngưỡng cửa giao mùa

Mở lời chào khi mùa đông còn đang tiếc nuối

Hỡi nắng phải chăng nguồn nhựa sống?

Để lộc chồi lên, mai đào nở hoa

Cửa thời gian mở rộng cho nắng qua

Chiếu lung linh màu tương lai rạng rỡ.

Gửi những người bạn của ta,

Nắng tháng giêng ấm áp nồng nàn

Chiếu trong tim bạn tuổi xuân phơi phới

Gửi Việt Nam – tổ quốc ta đang đổi mới

Có nắng về ngợp trời xuân vinh quang.

BAMD.

-->đọc tiếp...
4

Mừng chiến thắng.


Đêm nay thành phố như không ngủ

Trải khắp con đường cổ động viên.

Lá cờ không gió mà gợn sóng

Đỏ thắm lên nào tan bóng đêm.

Nghe tiếng reo hò ôi sứơng quá

"Việt Nam vô địch" cứ ngân vang.

Đâu còn hạnh phúc hơn thế nữa

Tôi yêu lắm rồi Đội bóng ơi.


Danh Ngọc Hầu – lớp 99K34

Được thực hiện bởi STSV – sangtacsv.com

-->đọc tiếp...
4

Giấc mơ ngọt ngào



Tình yêu, nhất định là điều ngọt ngào nhất, dù là trong giấc mơ.
Cho giấc mơ ... Ngày 24 Tháng 12 Năm 2008

Sáng nay Anh tỉnh dậy và biết rằng đó là một giấc mơ
Một giấc mơ mà bấy lâu Anh vẫn mong chờ
Cho cuộc đời điều ngọt ngào nhất.


Anh biết Em là một điều không có thật.
Nhưng ta đã yêu mà không cần hiểu về nhau.
Có thể điều ấy khó chấp nhận trong cuộc đời quá chật.
Nên giấc mơ rất đỗi ngọt ngào.
Anh đã yêu Em đơn giản như thế
Không phải âu lo tại sao và không thể
Chỉ vì bên Em Anh có một điều
Chỉ vì đó chính là yêu.

Anh cầm lấy tay Em và siết thật chặt
Lúc ấy Anh đã hiểu được hạnh phúc chỉ giản dị như thế thôi
Hạnh phúc chỉ là bên Anh đã có Em rồi
Hạnh phúc chỉ là Anh đã yêu Em tựa từ bao giờ đã thế!
Những giây phút đó ngắn lắm Em ạ!
Anh tỉnh dậy và biết Em chỉ là một giấc mơ
Những giây phút ngọt ngào đến tận bây giờ
Anh tỉnh dậy và ngỡ rằng cơn mộng chưa dứt.

Dẫu Anh sống trong một cuộc đời có quá chật
Dẫu giấc mơ chỉ là giấc mơ thôi
Dẫu giấc mơ rồi sẽ phai phôi
Nhưng cảm xúc yêu ấy sẽ không bao giờ mất.
Dẫu Em không có thật,
Anh cũng đã yêu Em.

Tics.

-->đọc tiếp...
0

Em gái làng bên

Nghe đồn em gái làng bên

Dễ thương hết mực dịu hiền lại ngoan

Rồi còn có tính đảm đang

Khiến lòng anh thấy bàng hoàng muốn thăm

Một ngày sáng sủa trăng rằm

Chẳng sợ ma cỏ xăm xăm một mình

Bởi anh rất mực chân tình

Trước sau như một muốn nhìn thấy em

Đến nơi anh đứng trước thềm

Băn khoăn chưa biết hỏi xem thế nào

Bỗng nghe có tiếng ồn ào

Rồi tiếng la khóc xôn xao trong nhà

Lại thêm có tiếng vọng ra

“ Cái đồ quỷ sứ học không ra gì!”

Binh binh bốp chát một thì

Cũng chưa dám chắc chỉ nghi trong lòng

Chợt nghe có tiếng má hồng

“ Đứa nào đứng đó nhìn trông cái gì?

Hay là muốn cốc cái chi

Chuyện nhà tao có cái gì phải xem

Em tao nó dốt như nem

Tao thương tao dạy lạ lùng lắm chi?”

Chao ôi vỡ mộng tức thì

Đích thị là nhỏ còn gì nghĩ suy

Hoảng hồn tôi chạy như phi

Bao nhiêu mơ mộng bay đi cái vèo.

Mộng Trinh (st)

-->đọc tiếp...
1

Gởi nắng cho hoa dã quỳ


Ánh nắng không thể cho tôi biết được khi nào cơn mưa tới….

Cơn mưa không thể cho tôi biết khi nào gió thổi…

Gió không thể cho tôi biết khi nào đông sang…

Đông không thể cho tôi biết khi nào nắng ấm trở lại….

Và bạn chính là người đặc biệt đó, người duy nhất cho tôi biết mùa đông đã đến.

Mùa đông lạnh không?

Lạnh chứ…

Phải làm sao cho hết lạnh?

Nắm lấy tay tôi…Nó nóng quá…thêm chút lạnh cho ấm nhé…

Ừ chúng ta cùng làm cho nó ấm nào…(đan xen)

Sài Gòn có một mùa đông…

Lạnh chứ…

Phải làm sao cho hết lạnh?

Hãy mặc áo ấm vào và nhắn tin cho tôi này…

Ừ chúng ta cùng nhắn tin cho đỡ nhớ nè….

Lúc đó….có hai mùa đông đang nhớ nhau…

Chia một ít nắng ấm nhé…

Ừ! hoa dã quỳ đã nở rồi…

Đẹp lắm…có nắng càng rực rỡ hơn…

Lương Ngọc Kim Ngân
-->đọc tiếp...
0

Không thể được


Trời và đất khi nào được gần nhau

Cho trời được nghỉ ngơi trong đôi tay đất mềm mại

Cho đất tan chảy hóa cát bụi bay về phía bầu trời

Nhưng đất biết trời luôn cao vời vợi

Sẽ càng xa nếu đất cố nâng mình

Nên vì thế đất mãi mãi chôn mình

Đứng nơi đây nhìn về trời cao rộng

Và mong ước trời gieo mưa sự sống

Tưới lòng đất khô cằn chờ ngày được hồi sinh.

Thùy Trang

Lớp 46 – K33

"được thực hiện bởi Nhóm sáng tác sinh viên - www.sangtacsv.com"

-->đọc tiếp...
1

Tiễn bạn


Tôi muốn trốn

Sao chân chẳng cất bước

Tôi muốn ôm

Sao tay chẳng nâng niu

Muốn tạm biệt

Sao môi run chẳng nói

Sao chẳng buông những tiếng của thương yêu

Níu chặt tay ?

Rồi người vẫn xa khuất

Rồi cũng đi, đến tận phía trời xa

Khóc làm gì

Cánh chim trời chẳng mỏi ?

Nhớ làm gì

Đâu ranh giới phân ly ?

Có khóc được

Lúc con tim ứa lệ ?

Chẳng nhớ ư ?

Tâm trí khác hình dung

Chỉ biết nhìn ...

Chỉ còn trông về một phía xa xăm

Chỉ còn thấy lờ mờ vệt trắng nhỏ

Chỉ còn lại bóng đêm buồn hiu quạnh

Chỉ còn đây, một chiếc bóng cô đơn ...


G_B FF

“Được thực hiện bởi stsv- www.sangtacsv.com

-->đọc tiếp...
8

Có những con đường mùa Thu không bao giờ đến

Em sẽ đặt tình yêu vào thì quá khứ,
Để cho cõi lòng nhức nhối có một giấc ngủ yên,
Để nụ cười Em thật hiền, không còn ngậm nước mắt.

Em sẽ để cho ngày nắng tắt, đêm chong đèn
Để cho Em được nhìn thấy sự chuyển động của thời gian.
Không còn nhốt mình trong vô vàn nỗi nhớ.

Em sẽ quên Anh ngay trong từng hơi thở,
Vì như vậy sẽ tốt cho cả hai,
Vì dẫu ngày Hạ có dài thì ngày Thu vẫn đến.

Em sẽ tập thức dậy thật sớm,
Để giấc mơ có ngọt ngào, có cay đắng cứ ngủ yên,
Để lá vàng rơi trong thư thả quên đi muộn phiền
Cho mầm non yên lành mà ấp ủ.

Có những con đường mùa Thu không bao giờ đến,
Nếu lá vẫn còn xanh, nếu vết thương chưa lành
Em cũng không bao giờ đến.
Có những con đường mùa Thu sẽ không bao giờ đến,
Dẫu cây có trách, dẫu gió có hờn.
Vì con đường không sẵn sàng để chào Thu.

Những gì của ngày hôm qua là những điều rất đẹp
Nhưng những gì của ngày hôm qua thật xấu xa, tàn nhẫn trong ngày hôm nay.
Thu sẽ không để lá phải ngậm đắng nuốt cay
Nếu lá cứ xanh, mà Thu phải trút bỏ.
Có những con đường mà Thu vẫn chờ đó,
Hãy để quá khứ lại đằng sau,
Lá sẽ tự thay màu,
Thu sẽ đến.
Vàng.
Ngủ yên.

Tics

-->đọc tiếp...
1

Khúc yêu thương


Mùa vội vàng lăn qua những ngón tay
Để một phút lòng ta nghe xao xuyến
Phượng chào hè bằng sắc thắm đầu tiên
Mang theo cả một chân trời xa cách

Ba năm học ngỡ dài như vô tận
Bỗng chốc hóa thành một giấc mơ bay
Tà áo trắng một chiều bay trong nắng
Quyện nắng vàng bối rối trái tim ai

Hè cuối cấp lòng dâng lên ánh lạ
Sát bên nhau trao kỉ niệm cho nhau
Trang lưu bút còn ấm nồng tình bạn
Nghe tim mình thổn thức khúc yêu thương

Gío quyến luyến vờn vòng cây kẽ lá
Như lòng ai muốn níu tuổi học trò
Bạn thân hỡi nắm tay nhau thật chặt
Thắp lên màu kỉ niệm tuổi ô mai

Ngày mai đó một chân trời rộng mở
Cánh vạc bay đến những bến bờ xa
Gửi lại đây mối tình đầu dang dở
Giọt thời gian bần bật rớt trên tay

Hồng Đào K34

-->đọc tiếp...
2

Đoản khúc thu

Khi em đến trời còn loang vết nắng
Trời Sài Gòn dường như đã vào đông
Cuối thu rồi còn có lá vàng không ?
Rơi xuống phố cho nhịp chân xao xác

Trời đất rộng nên tình yêu dễ lạc
Người hững hờ nên người dễ mau quên
Những con đường cho dù đã thay tên
Em vẫn nhớ đó là nơi quen thuộc ...

Kỷ niệm cũ vẫn trong hồn ve vuốt
Khi mỗi lần em quay trở về đây
Trời Sài Gòn chiều nay bỗng nhiều mây
Buông xuống hồn em những dòng tơ rối

Khi em đến buổi chiều chưa qua vội
Hoàng hôn đâu tìm thấy giữa ánh đèn
Em bơ vơ trên con phố thân quen
Nghe bồng bềnh những bước chân mê ngủ

Tìm ở đâu Sài Gòn mùa thu cũ
Không có lá vàng để đón một mùa sang.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

-->đọc tiếp...
1

Thơ gởi mẹ.


Rời bến đò làng mẹ tiễn con đi
Lời từ biệt thốt ra từ ánh mắt
Mẹ ơi con biết: chặng đường dài trước mặt
Còn rất nhiều vất vả với lo toan...

Quê nhà con đi tóc mẹ thêm bạc
Bởi gió đồng hanh, bởi gánh lúa chiều
Đêm đông dài căn nhà nhỏ liêu xiêu
Lắm chỗ dột, làm sao mẹ khỏi ướt?!

Nơi đô thành giờ đây con học được
Bao gương tài khéo vượt gian nan
Con cũng sẽ đi trên lối vững vàng
Nơi quê nhà mẹ kính yêu gắng đợi…

Rồi một ngày trời xanh vời vợi
Con trở về áo mũ xênh xang
Mẹ đón con nơi bến đò làng…

Yến Phượng
-->đọc tiếp...
3

Thích


Thích cái nhìn không bị che khuất bởi bất cứ điều gì
Bầu trời mở toang màu xanh lơ từ đôi mắt nhỏ
Một buổi chiều no gió
Bình yên trên cao…

Thích lúc chạy xe đạp ba hì hục ngồi giữa
Mặc dù bĩu môi than vãn nhưng vẫn đều chân suốt chặng đường
Bên cạnh mình có bạn, bạn, và bạn nữa…
Đi cùng mình dù dốc thấp dốc cao.

Thích lúc nhìn thấy trên bầu trời đêm là hằng hà vì sao
Ngồi bên cạnh chia sẻ một câu chuyện vu vơ nào đó
Đường chân trời ở đâu chẳng còn thấy rõ
Hòa vào biển thành một cõi xa xăm.

Thích khi 11 giờ khuya chân trần trên cát
Con sóng êm vỗ nhẹ hát ru bờ
Đứng một mình trong mênh mông yên tĩnh
Làm nốt lặng cho biển viết bài thơ.

Thích ngồi trên lề đường 4 giờ chờ trời sáng
Con đường mang tâm sự một ai
Ngọn đèn vàng nghiêng nghiêng đầu ngủ gật
Con dốc thênh thang bóng đổ dài.

Tics - st
-->đọc tiếp...
0

Nỗi niềm người con

Chiều tối
Khép lại bao lo âu
Buồn phiền
và mệt mỏi
Nhìn tóc mẹ
bây giờ
Không còn xanh
như thưở hai mươi
Những đốm trắng làm con lo sợ
Con sợ…
mẹ sẽ già
Con muốn được thay mẹ ghánh vác gia đình
Nhưng con lại sợ mình
lớn nhanh
Bởi con không muốn
xa mẹ càng xa
Bùi Thị Xuân An

-->đọc tiếp...